Thánh
Đa Minh Toại và Huyên
Đa
Minh Toại sinh năm 1812 và Đa
Minh Huyên sinh năm 1817. Hai
ông là giáo hữu họ đạo
Đông Thành, tỉnh Thanh Bình.
Cả hai đã có gia đình, là
những gia trưởng đạo
đức sốt sắng, luôn
nêu gương mến Chúa yêu người.
Hai ông sống bằng nghề
đánh cá, hằng ngày chày lưới
trên sông Nhị Bình, ở gấn
cửa Ba Lạt. Tánh tình
đơn sơ, lương thiện,
hai ông đều được
các bạn đồng nghiệp
và mọi người thương
yêu khen ngợi.
Tháng
8 năm 1861, vua Tự Đức
bắt đạo gắt gao.
Nhà vua ra chiếu chỉ Phân Sáp,
nhằm tận diệt người
theo đạo Công Giáo. Theo
chiếu chỉ này, quân lính và
người ngoại giáo được
phép vào các làng Công Giáo tịch thu
tài sản và bắt các giáo hưũ
đem nộp cho quan, để
khắc hai chử Tả Đạo
lên má.
Lúc
đó quân lính và người ngoại
giáo kéo nhau vào họ đạo
Đông Thành. Sau khi vơ vét
tài sản của người
Công Giáo, họ bắt nhiều
người đem nộp cho
quan huyện, trong số đó
có ông Đa Minh Toại và Đa
Minh Huyên. Ông Toại vì bệnh
đi lại không nổi, họ
bảo ông nộp tiền chuộc,
họ sẽ thả ông về
gia đình. Nhưng ông xin
đi cùng họ đến quan
huyện vì ông muốn cùng các đồng
đạo tuyên xưng danh Chúa
trước mặt mọi người,
và hy sinh mạng sống làm chứng
cho đạo.
Quân
lính dẫn hai ông đến huyện
Quỳnh Côi, và giam vào ngục,
đợi ngày xét xử.
Suốt chín tháng bị giam trong
ngục, hai ông chịu đói,
khát, xiềng xích, nhưng không
bao giờ than van, lúc nào cũng
vui vẻ sẵn sàng chịu gian
lao khốn khó, trước là
để lập công nghiệp,
sau là để nêu gương
can đảm hy sinh cho các bạn
đồng đạo trong ngục.
Chẳng những thế, hai ông
còn thường xuyên an ủi,
khích lệ các bạn bền tâm
giữ vững đức tin.
Trong
thời gian bị giam giữ,
nhiều lần hai ông bị điệu
ra công đường, buộc
bước qua Thánh Giá, nhưng
các ông cương quyết không
làm theo. Các quan bèn tìm cách dụ
dỗ, hứa trả tự do
và ban nhiều tiền của,
nếu hai ông đạp lên Thánh
Giá. Hai ông đáp:
-Của cải đời này
nay còn mai mất, không thể đem
lại cho chúng tôi hạnh phúc
vững bền. Chỉ có
Chúa mới làm cho chúng tôi sống
đời đời, được
hưởng phước muôn đời.
Chúng tôi quyết tin theo Chúa để
được người thương
ban hạnh phúc đó.
Các
quan nổi giận kết án thiêu
sống hai ông. Hai ông vui mừng
vì được làm chứng
cho Chúa, và thông phần trong việc
cứu rỗi các linh hồn.
Sáng
ngày 5 tháng 6 năm 1862, hai ông Đa
Minh Toại và Đa Minh Huyên bước
lên giàn hỏa thiêu. Trong khi
ngọn lửa bốc cháy, hai
ông cất tiếng hát ngợi
khen và cầu xin Chúa thêm sức
mạnh để hoàn thành sứ
vụ.
Ngày
29 tháng 4 năm 1951, Đức
Thánh Cha Piô XII tôn phong hai ông lên
hàng Chân Phước, và Đức
Giáo Hoàng Gioan Phaolô tôn phong hai ông
lên hàng Hiển Thánh vào ngày 19 tháng
6 năm 1988.
|