THÁNH
SIMON PHAN ÐẮC HÒA
(1774-1840)
Cựu
chủng sinh, hành nghề y sĩ,
trùm họ đắc lực
Phan
Ðắc Hòa sinh năm 1774 tại
làng Mai Vĩnh, tỉnh Thừa
Thiên, trong một gia đình ngoại
giáo. Sau khi thân phụ qua đời,
Hòa cùng với mẹ và chị
đến ở nhờ một
gia đình công giáo tại làng Nhu
Lý, tỉnh Quảng Trị. Nhờ
vậy, Phan Ðắc Hòa biết
đạo và được lãnh
phép Rửa tội lúc 12 tuổi
lấy tên thánh Simon,
Là
một thiếu niên thông minh đạo
đức, Simon Hòa được
gửi học tại trường
Latinh (Tiểu Chủng Viện).
Nhưng vì mắc ngăn trở
gia đình, cậu không tiếp
tục đời tu trì làm linh
mục được. Về
nhà, anh Simon Hòa học làm nghề
thuốc. Nhờ có năng khiếu
và đức tin vào sự phù trợ
của Thiên Chúa, Simon Hòa chữa
bệnh rất cao tay. Lại
vì giàu lòng thương người
và giữ đạo sốt sắng,
nhiệt thành với việc đạo,
Simon Hòa được bầu
làm trùm họ. Ông lập gia đình
và sinh hạ được 12
người con. Ông dùng nhà mình
làm nơi trú ẩn của các
vị thừa sai trong thời
kỳ bắt đạo.
Năm
1839, vua Minh Mạng ra tay bắt
đạo gắt gao. Simon Phan
Ðắc Hòa rước Ðức
Cha De La Motte (tên Việt Nam là Y)
về tạm lánh tại nhà mình.
Việc đó làm cả làng Nhu
Lý xôn xao sợ vạ lây. Ông trấn
an mọi người và tuyên bố
sẵn sàng lãnh chịu mọi
trách nhiệm nếu có việc
gì xảy ra. Nhưng thấy tình
thế nguy ngập, ông quyết
định đưa Ðức
Cha Y đi trốn tại làng
An Ninh bằng đường
thủy. Nhưng ngày 13-4-1840, khi
đò dọc vừa tới Hòa
Ninh, lính canh trông thấy, đuổi
theo bắt được cả
hai người. Ðức Cha Y và
Simon Hòa liền bị điệu
về Xuân Dương và áp giải
ra Quảng Trị giam hai tháng,
và cuối cùng bị giải vào
kinh đô Huế.
Ðức
Cha Y bị tra tấn, chết
rũ tù. Còn Simon Phan Ðắc Hòa
cũng bị tra khảo
đánh đập dã man. Các lần
đánh đòn với vô số
vết thương đã không
làm cho ông nản chí, trái lại
còn làm cho ông kiên vững niềm
tin. Suốt thời gian bị
giam giữ, lương y Hòa không
những giúp đỡ anh em bạn
tù bằng việc bốc thuốc
chữa bệnh mà còn ra sức
khuyên bảo khuyến khích họ
trung thành với Chúa cho đến
cùng. Ông bị kết án tử
hình vì tội theo “Gia Tô tả
đạo và oa trữ Tây Dương
đạo trưởng. Vì quyết
một lòng không chịu bỏ
đạo, ngày 10-12-1840, Simon Hòa
bị trảm quyết tại
pháp trường An Hòa, Huế.
Ngày
27-5-1900, Ngài được Ðức
Lêô XIII phong Chân Phước và
ngày 19-6-1988, Ðức Gioan Phaolô II
phong Hiển Thánh.
|
|
Simon
Phan Ðắc Hòa,
y sĩ, giáo dân; sanh 1778 tại Mai Vinh, Thừa Thiên,
chết 12, tháng 12, 1840, tại An Hòa. Ngoài việc
làm y sĩ cho cộng đồng, Thánh Simon còn là lý
trưởng của làng của ngài. Ngài có vợ và 12 con,
tuy nhiên, ngài trợ giúp hất mình cho việc truyền
giáo của Hội Thừa Sai Balê. Ngài luôn luôn trợ
giúp các giáo sĩ bị bách hại. Vì vậy ngài bị bắt,
bị tra tấn, và chém đầu. Phong Á Thánh 1909.
Hoa
Dac Phan, Simon (Simon
Phan Dac Hoa, Simon Phan Dac Thu, Simon Phan Ðắc
Hooa), lay physician; b. 1778 in Mai Vinh, Thưoa
Thiên, Cochin-China; d. Dec. 12, 1840, in An Hooa,
North Cochin-China. In addition to serving his
community as a doctor, St. Simon was mayor of
his native village. He was a married man with
12 children; nevertheless, he assisted the evangelization
efforts of the MEP. He persisted in coming to
the aid of the persecuted clergy. For this he
was arrested, tortured, and beheaded. Beatified
1909.
|